Linh, Giáo viên chủ nhiệm lớp 3 tại một trường tiểu học công lập ở Hà Nội
7 giờ sáng, Linh đã có mặt ở lớp trước khi học sinh vào. Cô kiểm tra lại bài giảng Toán buổi sáng, chuẩn bị tấm bảng phụ vẽ tay vì biết lớp mình có mấy bạn tiếp thu chậm hơn, nhìn hình dễ hiểu hơn đọc chữ.
Giờ ra chơi không hẳn là nghỉ ngơi: một học sinh khóc vì bị bạn trêu, một phụ huynh nhắn tin hỏi về bài kiểm tra tuần tới. Linh xử lý từng chuyện, rồi chuẩn bị tiết Tiếng Việt buổi chiều.
Buổi chiều sau khi học sinh về, Linh ngồi chấm bài tập làm văn của 35 em, không chỉ ghi điểm mà còn viết lời nhận xét ngắn cho từng bài. Cuối học kỳ là mùa bận nhất: họp phụ huynh, hoàn thiện học bạ, tổng kết từng học sinh.
Điều Linh nói cô thích nhất là khoảnh khắc một em vốn rất nhút nhát bỗng dơ tay phát biểu lần đầu tiên, "Nhỏ thôi nhưng mình biết đó là cột mốc với bạn ấy."
Nam, Giáo viên tại một hệ thống trường tiểu học tư thục tại TP.HCM
Nam dạy lớp 2 tại một hệ thống trường tiểu học tư thục, sĩ số chỉ 20 học sinh mỗi lớp. 7 giờ 30 sáng, tiết học bắt đầu bằng một bài hát tiếng Anh ngắn để khởi động, đây là yêu cầu của trường nhằm tạo không khí tích cực trước giờ học chính.
Môi trường trường tư đòi hỏi Nam phải đổi mới giáo án thường xuyên. Phụ huynh theo dõi sát sao, đôi khi gửi phản hồi trực tiếp sau mỗi buổi học qua ứng dụng của trường. Áp lực không nhỏ, nhưng bù lại Nam có nhiều không gian thử nghiệm các phương pháp dạy học mới hơn so với hệ thống công lập.
Buổi chiều, sau giờ học chính, Nam hướng dẫn câu lạc bộ vẽ cho học sinh, một trong những hoạt động ngoại khóa mà trường tổ chức hàng tuần. Cuối tháng, anh họp cùng bộ phận phát triển chương trình để điều chỉnh kế hoạch dạy học cho tháng tiếp theo.
"Ở đây mình được thử nhiều cách dạy hơn, nhưng cũng phải liên tục tự nâng cấp bản thân, không học thêm là tụt hậu ngay."