Minh Tuấn, 27 tuổi, Kỹ sư Thiết kế Logic tại một design house ở TP.HCM
Hồi lớp 11, Tuấn hay "mổ xẻ" điện thoại cũ để xem linh kiện bên trong. Anh thi vào ngành Thiết kế vi mạch vì tò mò: cái con chip nhỏ xíu đó hoạt động thế nào? Hai năm đầu đại học gần như chỉ là Toán, Vật lý và mạch điện, chán nhưng Tuấn vẫn bám. Năm 3, anh bắt đầu viết code Verilog đầu tiên và thấy mình "nghiện" cái cảm giác mô phỏng chạy đúng sau hàng chục lần sửa lỗi. Ra trường, Tuấn gia nhập một công ty thiết kế chip, phụ trách khối xử lý tín hiệu số. Công việc hằng ngày của anh là ngồi viết RTL, chạy mô phỏng, đọc waveform và debug, lặp đi lặp lại, nhưng mỗi lần chip pass verification là một cảm giác thỏa mãn khó tả. Mức lương sau 3 năm đi làm đã vượt xa nhiều ngành kỹ thuật khác cùng thế hệ.
Phương Linh, 29 tuổi, Kỹ sư Kiểm thử vi mạch (Verification Engineer) tại công ty điện tử có vốn nước ngoài
Linh không nghĩ mình sẽ làm vi mạch, ban đầu cô học Kỹ thuật điện tử, rồi chuyên sâu vào verification vì thích tìm lỗi hơn là tạo ra thứ mới. Cô so sánh công việc của mình như "thám tử chip": viết testbench, tạo ra hàng nghìn kịch bản cực đoan để bẫy lỗi mà nhóm thiết kế có thể đã bỏ qua. Áp lực lớn nhất là deadline tape-out, thời điểm bản thiết kế được gửi đi sản xuất, không thể sửa nữa. Linh nhớ lần đầu tham gia một dự án tape-out: cả team thức đến 2 giờ sáng liên tục 2 tuần. Nhưng cô nói rằng khi con chip thật quay về và chạy đúng, đó là khoảnh khắc không ngành nào khác mang lại được.